Dư luận gần đây đang chứng kiến một xu hướng đáng lo ngại trong giới giải trí Việt Nam khi một số nghệ sĩ liên tục bị bắt giữ vì liên quan đến ma túy. Điều này không chỉ phản ánh vấn đề về đạo đức nghề nghiệp và khả năng kiểm soát bản thân của các nghệ sĩ, mà còn cho thấy sự tồn tại của một hệ sinh thái giải trí ưu ái hình ảnh bề mặt mà thiếu đi các cơ chế kiểm soát cần thiết. Không thể bỏ qua vai trò của khán giả, những người đã góp phần tạo ra một môi trường dễ dãi và nuông chiều người nổi tiếng.

Chuyên gia truyền thông Nguyễn Ngọc Long đã đưa ra quan điểm của mình về vấn đề này. Ông cho rằng việc khán giả bày tỏ sự cảm thông với nghệ sĩ khi họ vi phạm pháp luật nghiêm trọng không phải là sai về mặt nhân tính. Tuy nhiên, điều này có thể ẩn chứa những nguy hiểm về mặt xã hội. Người nổi tiếng luôn có ảnh hưởng lớn đến nhận thức và hành vi xã hội. Vì vậy, khi một nhân vật như nhà thiết kế Công Trí, người từng được kính trọng, sa vào con đường sử dụng chất cấm, điều đó giống như một cú tát vào niềm tin của công chúng.

Việc Công Trí bị bắt vì liên quan đến ma túy không chỉ gây sốc cho ngành thời trang, mà còn tạo ra một hiệu ứng tiêu cực sâu rộng đối với giới trẻ. Điều này có thể làm xói mòn niềm tin của xã hội vào công lý và tiêu chuẩn đạo đức chung. Hệ quả của việc một người nổi tiếng như Công Trí rơi vào vòng lao lý vì ma túy là một lời cảnh báo về tình trạng mất kiểm soát và giảm sút giá trị đạo đức trong một bộ phận giới giải trí.
Theo chuyên gia truyền thông Nguyễn Ngọc Long, việc khán giả bày tỏ sự cảm thông hoặc lên tiếng bảo vệ nghệ sĩ vướng scandal có thể là dấu hiệu cho thấy công chúng đang dễ dãi hơn với sai phạm của người nổi tiếng. Ông phân tích rằng công chúng hoàn toàn có quyền tiếc nuối, xót xa trước sự sa ngã của một người từng được yêu mến. Tuy nhiên, nếu sự tiếc nuối đó chuyển hóa thành những hành vi bào chữa, hợp lý hóa hay thậm chí tấn công ngược truyền thông, dư luận, và luật pháp, thì đó là biểu hiện rõ ràng của tâm lý dễ dãi tập thể.
Để giải quyết vấn đề này, chuyên gia Nguyễn Ngọc Long đề xuất rằng cần có các cơ chế xử lý mang tính răn đe kép: vừa xử lý về mặt pháp lý nghiêm minh theo luật hiện hành, vừa kèm theo các biện pháp chế tài bổ sung ở cấp độ nghề nghiệp và truyền thông . Điều này không mang tính trừng phạt dư luận, mà là một bước đi cần thiết để bảo vệ tiêu chuẩn đạo đức nghề nghiệp và môi trường truyền thông lành mạnh.