Một người bạn cũ, người đã từng là tình yêu của tôi trong gần hai năm đại học, gần đây đã xuất hiện trở lại trong cuộc sống của tôi theo một cách bất ngờ. Tôi nhớ anh ấy là một người đàn ông hiền lành, ít nói, học giỏi và sống tiết kiệm. Tuy nhiên, vào thời điểm đó, tôi đã nhận thức được rằng anh ấy không có nhiều triển vọng về tương lai, và điều đó đã khiến tôi cảm thấy không chắc chắn về mối quan hệ của chúng tôi.
Tôi chỉ có một lần đến thăm nhà anh ấy, và đó là khi anh về quê thăm bố mẹ. Căn nhà cấp 4 cũ kỹ ở vùng hẻo lánh đã khiến tôi nhận ra khoảng cách giữa chúng tôi. Mẹ anh bị bệnh xương khớp, bố thì cắm cúi ngoài ruộng. Họ tiếp tôi bằng bánh đa và chè xanh, rất chân tình… nhưng không giấu được vẻ ngại ngùng. Sau đó, tôi đã quyết định rút lui khỏi mối quan hệ, mặc dù anh ấy không hề trách tôi.
Sau khi ra trường, tôi đã đi làm việc ở Hà Nội, còn anh ấy thì đi đâu không rõ. Trang Facebook của anh ấy đã biến mất, và tôi đã không còn liên lạc với anh ấy. Tuy nhiên, năm ngoái, tôi đã quen người mới và chúng tôi đang bàn tính chuyện cưới hỏi.
Nhưng một hôm, tôi tình cờ xem livestream tiệc sinh nhật của một nhà hàng nổi tiếng và thấy anh ấy – gương mặt quen thuộc đang nâng ly giữa những người đàn ông vest chỉnh tề. Anh ấy mặc sơ mi trắng, đeo đồng hồ Patek, ngồi giữa bàn như nhân vật chính. Bên cạnh là một người đàn ông trung niên tôi nhận ra ngay: ông chủ chuỗi bất động sản X, thường xuất hiện trên TV. Vài phút sau, MC cất tiếng: ‘Xin chúc mừng anh T., con trai thứ hai của ông H., chính thức tiếp quản nhánh đầu tư tại Hà Nội’.
Thông tin này đã khiến tôi không tin vào tai mắt mình. Tôi bắt đầu tìm lại các thông tin cũ về anh ấy, và tôi đã biết rằng sau khi chia tay tôi, gia đình anh ấy đã đưa anh ấy về Mỹ học tiếp. Gia đình đã giấu thân thế của anh ấy để anh ấy có thể trải nghiệm cuộc sống tự lập trước khi vào làm chính thức.
Khi biết được sự thật này, tôi đã cảm thấy sốc và tự trách mình. Tôi đã bỏ lỡ một người đàn ông tốt, không vì anh ấy không đủ, mà vì tôi không đủ kiên nhẫn để tin. T. chưa từng liên lạc lại với tôi, và có lẽ anh ấy đã quên tôi rồi. Nhưng tôi thì vẫn nhớ, không phải vì giàu có, mà vì tôi đã mất một người biết im lặng yêu, biết tự trọng đến mức giấu cả hào quang chỉ để xem… người bên cạnh có đủ vững lòng ở bên mình khi chẳng có gì hay không.
Đúng là tôi đã thua hoàn toàn trong phép thử này. Tôi đã học được một bài học về việc không nên đánh giá một người dựa trên tình hình hiện tại của họ. Tôi hy vọng rằng trong tương lai, tôi sẽ có thể nhìn nhận mọi việc một cách khách quan hơn và không bỏ lỡ những cơ hội tốt đẹp vì sự thiếu kiên nhẫn của mình.